Có lẽ khi loài người ngày càng “phát triển”, con người lại càng dần mất đi khả năng tự đáp ứng các nhu cầu thiết yếu cho bản thân. Chẳng có loài nào trong thế giới động vật lại mất tầm 30 năm để có căn nhà của riêng mình để ở cả (kiếm tiền, mua đất, thuê thợ xây nhà). Nhiều người trong chúng ta cũng chưa từng hoặc đến hiện tại không còn am hiểu về các công việc cốt lõi nhất của sự sống như gieo hạt, thu hoạch, tìm nguồn nước, tự tạo nhu yếu phẩm, quần áo,… Cái mà xã hội này muốn, đó là tiền, và nhiều tiền hơn nữa. Ai có nhiều tiền thì sẽ được đáp ứng các nhu cầu. Chúng ta có tiền, thì sẽ có thức ăn. Jon Jandai, một nông dân ở Thái Lan, có một câu mình khá tâm đắc, đại loại là: “Tiền là sự chuyển đổi từ các tài nguyên sẵn có thành một tờ giấy”. Chúng ta dường như ngày càng lãng phí, thậm chí triệt tiêu, phá hoại những thứ tạo ra các tài nguyên cho sự sống của loài người, chỉ để có nhiều tiền hơn; trong khi mục đích quan trọng nhất của tiền chỉ là làm cho việc trao đổi, lưu thông một số hàng hóa trở nên thuận tiên, dễ dàng hơn. Tiền không sai, cái sai là sự tôn thờ tiền đến mức mù quáng.