Bùi Giáng – THƯỜNG HỶ LÊ NIÊN
THƠ HAY SƯU TẦM

Bùi Giáng

Bùi Giáng

Ảnh đính kèm

Bùi Giáng (17/12/1926 – 7/10/1998) sinh tại Thanh Châu, Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam, con thứ của ông bà Bùi Thuyên và Huỳnh Thị Kiều. Ông được văn giới, không phân biệt không gian thời gian, yêu mến trọng vọng. Những tác phẩm đầu của ông được in trong sách giáo khoa năm 1957, như Một vài nhận xét về Bà huyện Thanh QuanLục Vân TiênChinh phụ ngâm,… nhưng tiếng tăm ông nổi bật từ tập thơ Lá hoa cồn (1963). Ông là một người tự học và học rất trễ, tuy nhiên khả năng tinh thông nhiều ngôn ngữ của ông, kể cả những ngôn ngữ khó như chữ Hán và tiếng Đức, làm kinh ngạc mọi người trong văn giới.

Những cuốn sách đầu của ông là sách giáo khoa in năm 1957, Bùi Giáng đã là một tên tuổi quá quen thuộc với đông đảo bạn đọc. Ông thường tự nhận là “trung niên thi sĩ” cùng hàng… 

 

 Mưa nguồn (1962)

140

  

  1. Anh đi về giữa
  2. Anh lùa bò vào đồi sim trái chín
  3. Anh về Bình Dương
  4. Áo xanh 
  5. Bây giờ
  6. Bên miền
  7. Biểu tượng
  8. Bỏ hai chân
  9. Bờ lúa
  10. Bờ mây
  11. Bờ nước cũ
  12. Bờ trần gian
  13. Bờ xuân
  14. Buổi hội
  15. Bữa hôm nay
  16. Bữa nay
  17. Bữa trước
  18. Ca dao
  19. Chào Nguyên Xuân
  20. Chào thu Lục Tỉnh
  21. Chiêm bao
  22. Chiều
  23. Chiều hôm phố thị
  24. Chỗ này
  25. Cỏ
  26. Cỏ hoa hồn du mục
  27. Đá lạnh
  28. Đi tìm
    1
  29. Đổ quán
  30. Đứng lại
  31. Em đi về giữa
  32. Em quên
  33. Em về
  34. Gái buồn
  35. Giã từ Đà Lạt
  36. Gió bão Tây Nam
  37. Giòng sông
  38. Giòng sông trắng
  39. Hang rừng
  40. Hận
  41. Hẹn ước
  42. Hiện thể
  43. Hoàng hậu
  44. Hôm qua mộng
  45. Hư vô và vĩnh viễn
  46. Hương bay suối cũ
  47. Hươu
  48. Judith
  49. Kể chuyện
  50. Khép mắt
  51. Không bờ
  52. Không đề
  53. Không đề
  54. Không đề
  55. Không đủ gọi
  56. Không nói nữa
  57. Kim Trọng tại sao
  58. Kỷ niệm
  59. Lá thổi như bay
  60. Lời Hàn Mặc Tử
  61. Lời xuân
  62. Ly tao
  63. Ly tao
  64. Ly tao
  65. Mái hiên
  66. Mai sau em về
  67. Màu thanh thiên mở
  68. Màu trời đó
  69. Màu xuân
  70. Mắt buồn
    6
  71. Miền Nam
  72. Mọc cỏ
  73. Một buổi trưa 
  74. Một buổi trưa
  75. Mở cây cối
  76. Mở hai hàng cỏ
  77. Mở về phương ấy
  78. Mùa phượng cũ
  79. Nausicaa
  80. Nắng buồn
  81. Nghe
  82. Ngoài trung
  83. Ngủ dài
  84. Ngủ yên
  85. Nguyễn Huệ
  86. Người đi đâu
  87. Người điên
  88. Người hải ngoại
  89. Người hải nội
  90. Người về
  91. Người xuống
  92. Người xưa
  93. Nhan sắc hôm nay
  94. Nhe răng
  95. Nhìn cổ lục – Dương Giao Tiên
  96. Nhìn cổ lục – Kim Trọng
  97. Nhìn cổ lục – Thuý Kiều
  98. Nhỏ dại
  99. Những nhành mai
  100. Nỗi lòng Tô Vũ
  101. Phụng Hiến
    1
  102. Phượng
  103. Phương Hà
  104. Phương Tây
  105. Ruộng Bình Dương
  106. Sầu ca si
  107. Sầu Lục Tỉnh
  108. Sẽ đi
  109. Sóng
  110. Tàn nhân
  111. Tặng bạn
  112. Thế kỷ
  113. Thiếu nữ
  114. Thiếu phụ trở về
  115. Thu mỏng
  116. Thư xuân
  117. Thưa
  118. Thưa em Sài Gòn
  119. Tiếng nói
  120. Tiếng vọng
  121. Tóc bạc thưa rằng
  122. Trò chuyện
  123. Trong vườn
  124. Trở lại
  125. Trời bữa đó
  126. Trời Nam Việt
  127. Tuổi trẻ
  128. Từ kỷ niệm đầu
  129. Tượng số
  130. Tượng số hai
  131. Tượng số thiên nhiên
  132. Và màu xuân đó
  133. Về buôn bán
  134. Về giữa ngọ
  135. Vì bữa đó
  136. Vỗ về
  137. Xuân Bình Dương
  138. Xuân thôn nữ
  139. Xuân Thu Trang Phượng
  140. Xuân xanh

 Bài ca quần đảo (1963)

39

 

 Lá hoa cồn (1963)

46

 

 Mưa nguồn hoà âm (1973)

40

 

 Rong rêu (1995)

18

 

 Đêm ngắm trăng (1997)

108

 

  1. Anh điên
  2. Bài thơ
  3. Bảo rằng
  4. Bất ngờ
  5. Bấy thân
  6. Biển nào
  7. Buồn sầu
  8. Ca dao
  9. Ca dao
  10. Cảm ơn
  11. Chào em
  12. Chào em
  13. Chào mừng
  14. Chỉ nhìn thấy
  15. Chiều chiều
  16. Chiều nay
  17. Chiều nay
  18. Chiều vàng tái sinh
  19. Chim hót sáng nay
  20. Cho điểm
  21. Chuyện tất nhiên
  22. Còn lâu
  23. Con ơi
  24. Cô em Mọi nhỏ
  25. Của em
  26. Dư vang vô lượng
  27. Dzách
  28. Điệu buồn cổ kính
  29. Đời như
  30. Em Mọi nhỏ
  31. Em Mọi ôi
  32. Gặp nàng
  33. Gió mùa thu 1996
  34. Gửi anh em
  35. Gửi chị Hằng
  36. Gửi em rốt cuộc
  37. Không lời
  38. Khu vườn mai sau
  39. Kính gửi cụ Nguyễn Du và thầy Hoài Thanh
  40. Kỷ niệm Gò Công
  41. Láng giềng
  42. Lẻ tẻ lả tả
  43. Lệ rơi
  44. Lục lam hồng
  45. Máu hồng
  46. Một buổi sáng
  47. Một mê mười tỉnh
  48. Một mình
  49. Một tỉnh mười mê
  50. Na Quỳnh
  51. Nàng ve chai
  52. Nằm mộng mị
  53. Ngó thấy
  54. Ngõ về em có nhớ không
  55. Ngó ý – tơ lòng
  56. Ngờ sao
  57. Nhắm mắt
  58. Nhìn thấy
  59. Nhớ đi
  60. Ông trời
  61. Quên đi
  62. Quốc sắc
  63. Rằng trong buổi mới
  64. Rượu vào
  65. Sông ơi
  66. Suối
  67. Sương
  68. Sương bóng
  69. Tạ từ
  70. Tao ngộ
  71. Tặng anh em văn nghệ sĩ
  72. Tặng em Mọi nhỏ
  73. Thành thân
  74. Thấy em
  75. Theo giòng sông
    1
  76. Thiên hương
  77. Thiên mệnh
  78. Thím Năm Sáo
  79. Thôn làng
  80. Thôn nữ thần tiên ông điên kính chào
  81. Thơ dại
  82. Thơ tựa em Mọi
  83. Thu ngẫu hứng
  84. Thuý Kiều
  85. Thương em
  86. Tiễn người đi
  87. Tình yêu
  88. Tình yêu em Mọi
  89. Tình yêu em Mọi
  90. Tôi sẽ
  91. Trà
  92. Trăm năm
  93. Trăm năm
  94. Trăm năm
  95. Trăm năm tắm gội
    1
  96. Trận gì
  97. Trần thế bách niên
  98. Trật lất
  99. Triều Minh
  100. Trời che đất chở
  101. Trời đất trăng
  102. Tuôn tuôn
  103. Tuỳ em
  104. Tử biệt sinh ly
  105. Việt Tần
  106. Vui vĩnh viễn
  107. Xẻ chia
  108. Yêu em Mọi nhỏ

 Như sương (1998)

73

  

 Di cảo thơ

55

 

Tuyển tập chung

1

 

Thơ dịch tác giả khác

4

 

Chu Thấp Hy (Việt Nam) 

Guillaume Apollinaire (Pháp) 

Vương Duy (Trung Quốc) 

  1. Vị Thành khúc – Tống Nguyên nhị sứ An Tây

Một số bài thích nhất:

Mắt buồn

Dặm khuya ngắt tạnh mù khơi
(Nguyễn Du)

Bóng mây trời cũ hao mòn
Chiêm bao náo động riêng còn hai tay
Tấm thân với mảnh hình hài
Tấm thân thể với canh dài bão giông
Cá khe nước cõng lên đồng
Ruộng hoang mang khóc đêm mồng một giêng
Tạ từ tháng chạp quay nghiêng
Âm trang sử lịch thu triền miên trôi

Bỏ trăng gió lại cho đời
Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa
Bỏ người yêu bỏ bóng ma
Bỏ hình hài của tiên nga trên trời
Bây giờ riêng đối diện tôi
Còn hai con mắt khóc người một con.

Ghi chú.

“Còn hai con mắt khóc người một con” là câu thơ hay của Bùi Giáng trong bài Mắt buồn, được Trịnh Công Sơn trích ra để làm nên bài hát Con mắt còn lại nên càng được nhiều người biết tới. Từ lâu tôi và nhiều người hiểu “khóc người một con” cũng có nghĩa là còn con mắt kia không khóc hoặc để khóc cho người khác. Hiểu thế thấy nó độc đáo và hay.

Hôm nay đọc trên FB của Nhà văn Thuỵvi thì thấy bà “bật mí” một chi tiết bất ngờ: “người một con” lại là người phụ nữ đã có một con: “Lâu nay, ít người biết rằng thi sĩ Bùi Giáng viết câu thơ: “Còn hai con mắt khóc người một con” là viết cho Hoa hậu Thu Trang (tên thật là Công thị Nghĩa, người đoạt giải Hoa Hậu đầu tiên, cũng là người bên kia nằm vùng với bí danh Tư Nghĩa)”. Và bà viết tiếp: “Bùi Giáng say mê Thu Trang khi hoa hậu đã có đứa con trai ngoại hôn với một người đàn ông có gia đình là đạo diễn Tống Ngọc Hạp, vào năm 1957. Ý nghĩa “Còn hai con mắt” ở đây là hai mắt của Bùi Giáng và “khóc người một con” là khóc Hoa hậu Thu Trang có một đứa con.

Hoa hậu Thu Trang còn là nàng thơ của Bùi Giáng trong nhiều bài thơ khác in ở tập Mưa nguồn xuất bản khoảng năm 1962”.

Đọc lại bài Mắt buồn tôi mới giật mình thấy 1 câu thơ có 2 từ TRANG và THU, đó là câu “Ấn TRANG sử lịch THU triền miên trôi”. Điều này chứng tỏ Nhà Văn Thuỵvi nói đúng.

Tôi có biết và có gặp bà Thu Trang cách nay gần 30 năm, lúc ấy bà từ Pháp về, và vẫn đẹp như một câu thơ trong bài thơ khác của Bùi Giáng: “Trời bên kia – nhan sắc ở bên này”.

Như vậy là Bùi Giáng đã khóc cả hai con mắt cho người đẹp đã một con. Và câu thơ “Còn hai con mắt khóc người một con” hiểu cách nào cũng thấy hay, nhưng giờ thì tôi thấy nó hình như hay hơn.

Đọc thêm:
Đầu năm 1957, bà cùng đạo diễn Tống Ngọc Hạp mang theo bộ phim Lục Vân Tiên sang Nhật để làm hậu kỳ. Đồng thời, cũng là để tham gia Đại hội Điện ảnh châu Á đang được tổ chức tại đây. Gần một tháng ở Nhật cùng với đạo diễn Tống Ngọc Hạp, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, giữa bà và đạo diễn nảy sinh tình cảm. Chuyện gì đến cũng đến, bà có mang.

(Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo)

Phụng Hiến

Con có nghĩ: ắt là phải thế
Một đôi lần con ghì siết hai tay
Nàng thơ đẹp của trần gian ứa lệ
Bảo con rằng: hãy nhớ lấy phút giây

B.G.

Ngày sẽ hết tôi sẽ không ở lại
Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu
Tôi sẽ tiếc thương trần gian mãi mãi
Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu

Cây và cối bầu trời và mặt đất
Đã nhìn tôi dưới sương sớm trăng khuya
Mở buồng phổi đón gió bay bát ngát
Dừng bên sông bến cát buổi chia lìa

Hoàng hôn xuống, bình minh lên nhịp nhịp
Ngàn sao xanh lùi bước trước vừng hồng
Ngày rực rỡ đêm êm đềm kế tiếp
Đón chào tôi chung cười khóc bao lần

Tôi đã gửi hồn tôi biết mấy bận
Cho mây xa cho tơ liễu ở gần
Tôi đã đặt trong bàn tay vạn vật
Quả tim mình nóng hối những chờ mong

Sông trắng quá bảo lòng tôi mở cửa
Trăng vàng sao giục cánh mộng tung ngần
Gió thổi giậy lùa mơ vào bốn phía
Ba phương trời chung gục khóc đêm giông

Những giòng lệ tuôn mấy lần khắc khoải
Những nụ cười tròn mấy bận hân hoan
Những ngoảnh mặt im lìm trong ái ngại
Những bắt tay xao động với muôn vàn

Những người bạn xem tôi như ruột thịt
Những người em dâng hết dạ cho tôi
Những người bạn xem tôi là cà gật
Những người em không vẹn nghĩa mất rồi

Trần gian hỡi? tôi đã về đây sống
Tôi đã tìm đâu ý nghĩa lầm than
Tôi ngẩng mặt ngó ngàn mây cao rộng
Tôi cúi đầu nhìn mặt đất thấp đen

Tôi chấp thuận trăm lần trong thổn thức
Tôi bàng hoàng hốt hoảng những đêm đêm
Tôi xin chịu cuồng si để sáng suốt
Tôi đui mù cho thoả dạ yêu em

Tôi tự nguyện sẽ một lần chung thuỷ
Qua những lần buồn tủi giữa đảo điên
Thân xương máu đã đành là uỷ mị
Thì xin em cùng lên thác xuống ghềnh

Em đứng mũi anh chịu sào có vững
Bàn tay bưng đĩa muối có chấm gừng
Tôi đã nguyện yêu trần gian nguyên vẹn
Hết tâm hồn và hết cả da xương

Xin yêu mãi yêu và yêu nhau mãi
Trần gian ôi! cánh bướm cánh chuồn chuồn
Con kiến bé cùng hoa hoang cỏ dại
Con vi trùng cùng sâu bọ cũng yêu luôn

Còn ở lại một ngày còn yêu mãi
Còn một đêm còn thở dưới trăng sao
Thì cánh mộng còn tung lên không ngại
Níu trời xanh tay với kiễng chân cao

Nhưng em hỡi trần gian ôi ta biết
Sẽ rồi ra vĩnh biệt với ngươi thôi
Ta chết lặng bó tay đầu lắc
Đài xiêu ôi xuân sắp rụng mất rồi

Đêm ứa lệ phồng mi hai mắt
Bàn tay ta nhỏ như lá cây khô
Mình hoa rã đầm đìa sương theo móc
Đỡ làm sao những cánh tiếp nhau rơi

Ta gửi lại đây những lời áo não
Những lời yêu thương phụng hiến cho em
Rồi ta gục đầu trên trang giấy hão
Em bảo rằng

– Đừng tuyệt vọng nghe không
Còn trang thơ thắm lại với trời hồng.

 

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

0914-098-111