ĐẠO HỌC-GIÁO DỤC-TRÍ TUỆ – THƯỜNG HỶ LÊ NIÊN https://thuonghylenien.org Một trang web mới sử dụng WordPress Thu, 20 Aug 2026 03:31:41 +0000 vi hourly 1 https://wordpress.org/?v=5.5.20 Thế nào là Chuyên tu và Tạp tu ? https://thuonghylenien.org/luu-tru/6550 https://thuonghylenien.org/luu-tru/6550#respond Thu, 20 Aug 2026 03:31:41 +0000 https://thuonghylenien.org/?p=6550 Thế nào là Chuyên tu và Tạp tu ?

Nói một cách khác nghiêm khắc, người Trung Quốc là theo Phật giáo tạp tu. Tỉ dụ như để cầu xin được sức khỏe, sống lâu, tránh tai nạn, họ trì tụng phẩm “phổ môn”, kinh “Dược Sư”, chú Đại Bi hoặc niệm Bồ Tát Quan Thế A? và Phật Dược Sư. Nếu cầu được lợi ích tương lai ở Tây phương thì tụng kinh A-di-đà và niệm danh hiệu Phật A-di-đà. Nếu để tiêu trừ bệnh tật, nghiệp chướng thì phần nhiều tụng Chân ngôn, Linh cảm Quan Thế A?, thần chú Đại Sĩ áo trắng hoặc lễ bái “Thủy Sám”, “Lương Hoàng Sám”. Nếu siêu độ cho người chết người thân thì niệm “Kinh Địa Tạng”, chú “Vãng sinh”…

 

Phương thức tu hành như vậy vừa là hiển giáo vừa là hỗn hợp hình thức và mùi vị của Mật giáo nữa, vừa là tu hành Tịnh độ Tây phương, vừa tu Tịnh độ Đông phương. Một cá nhân cùng thời gian khác nhau, vì mục đích khác nhau thì có thể dùng pháp môn khác nhau.

 

Thật ra Phật Pháp quý ở chỗ thâm nhập vào một pháp môn, bất kể là dùng hiển giáo, hay Mật giáo, tụng kinh hay trì chú, lễ sám, hoặc niệm danh hiệu của bất kể Đức Phật nào, Bồ Tát nào, hễ tu một pháp môn mà kiên trì lâu dài thì sẽ có cảm ứng tức là có thể đạt tới mục đích tu trì của mình. Điều đó có nghĩa là niệm Phật A-di-đà có thể vãng sinh Tây phương, niệm Bồ Tát Quan Thế Âm cũng có thể vãng sinh Tây phương, tai qua nạn khỏi, niệm Phật A-di-đà cũng có thể tai nạn qua khỏi. Quán có thể nhập định, mở mang trí tuệ, kiên trì niệm tên Phật và niệm danh hiệu Bồ Tát cũng có thể nhập định và mở mang trí tuệ. Tiến hành các phương thức khác nhau như tụng kinh Kim Cương cũng có thể mở mang trí tuệ, tai bay nạn khỏi, vượt bỏ các chướng ngại, sinh về Tây phương. Do đó Kinh Lăng Nghiêm có 25 pháp môn viên thông giới thiệu 25 vị La Hán Đại Thừa và Bồ Tát, mỗi vị đều tu trì một môn mà các pháp môn nhất định, kết quả là đều có thể thâm nhập vào một môn mà các môn khác cũng đều thâm nhập được. Như vậy Bồ Tát Quan Thế Âm là viên thông căn tai, tu pháp môn âm thanh mà thông đạt các pháp môn.

 

Nếu người tu pháp môn Tịnh độ chuyên chú niệm Phật, niệm danh hiệu sáu chữ “Nam Mô A Di Đà Phật” thì có thể lợi trong cuộc đời hiện tại và có thể được Phật A-di-đà đón dẫn khi lâm chung. Họ gặp tai nạn thì tránh được tai nạn, gặp trở ngại thì vượt trở ngại, ngu dốt thì được tăng thêm trí tuệ, có phiền não thì được giảm bớt phiền não. Nếu người học thiền mà kiên trì một câu nói, một công án, một phương pháp hiện hành thì hiện tại được lợi, tương lai cũng có lợi. Nếu nguyện sinh ở cõi Tịnh độ thì nhất định có thể được.

 

Xướng tụng thì phần lớn dùng ở nơi tập thể tu hành, được tiến hành sau một thời gian dài ngồi thiền. Cá nhân tu hành hoặc tu hành định kỳ trong một thời gian tương đối dài thì không nhất định phải xướng tụng. Trong những buổi khóa tụng sáng chiều của cư sĩ tại gia, thì có thể xướng tụng, chuyển tụng niệm một danh hiệu Phật nào đó, tất cả đều có thể gọi là chuyên tu, cũng có thể đạt tới tất cả các nguyện vọng và mục đích. Nếu mỗi ngày vào một thời gian nhất định mà trì tụng, lễ bái một vài bộ kinh, chú và danh hiệu Phật, bài kệ thì cũng có thể gọi là chuyên tu. Tất nhiên là so với chuyên tu nói ở trên thì việc này có ý nghĩa tạp tu rồi.

 

Xưa kia có người chuyên tụng mấy ngàn bộ kinh “Kim Cương” hoặc kinh “Pháp Hoa”, chuyên lễ bái Phật trăm vạn lần, trì chú mấy trăm vạn lượt, như thiền sư Vĩnh Minh Diên Thọ hằng ngày chuyên niệm danh hiệu Phật A Di Đà, thậm chí khi nghĩ ngơi, ăn uống, đại tiểu tiện, ngủ đều không ngừng niệm Phật, đó mới gọi là chuyên tu tinh tiến. Còn người bình thường không thể đạt tới bước như vậy. Nếu dạy học chỉ trì tụng một kinh chú nhất định, chỉ niệm một danh hiệu Phật nhất định thì họ cảm thấy đơn điệu, thậm chí còn thấy buồn chán. Do vậy, mỗi ngày nên trì tụng vài danh hiệu Phật, vài kinh, chú và bài kệ khác nhau cho thỏa đáng hơn. Nhưng tuyệt đối không được hôm nay học hiển giáo, ngày mai lại học Mật giáo, buổi sáng cầu vãng sinh phương Đông, buổi tối lại cầu vãng sinh ở phương Tây.

 

HT Thích Thánh Nghiêm

]]>
https://thuonghylenien.org/luu-tru/6550/feed 0
Năm thói quen giúp cân bằng cuộc sống – SƯƠNG MAI dịch https://thuonghylenien.org/luu-tru/6548 https://thuonghylenien.org/luu-tru/6548#respond Thu, 20 Aug 2026 03:29:06 +0000 https://thuonghylenien.org/?p=6548 Năm thói quen giúp cân bằng cuộc sống –
SƯƠNG MAI dịch

Thỉnh thoảng bạn có tự hỏi phải chăng cuộc sống của mình có sự cân bằng? Đó là điều dễ nhận biết nếu bạn vẫn có một cuộc sống cân bằng, vì nếu bạn sống cân bằng thì:

 

– Bạn vẫn tận hưởng mọi phút giây hiện tại,
– Bạn có thể đương đầu với mọi khó khăn,
– Bạn có thể hạnh phúc mà không cần lý do,
– Bạn có thể là chính mình và yêu bản thân con người bạn.

 

Thế giới ngày nay luôn ném chúng ta  ra khỏi trạng thái cân bằng, và đôi khi cho dù bạn làm gì đi nữa, bạn vẫn cảm thấy cuộc sống của mình  đang bị lạc hướng . (Thỉnh thoảng tôi biết mình cảm nhận được điều ấy). Có vẻ dường như cuộc sống cân bằng là một  trong những giới hạn lý thuyết của đời sống mà chẳng mấy ai có thể đem vào áp dụng trong thực tế; nhưng thật ra không gì đơn giản hơn là sống cuộc sống cân bằng. Để sống cuộc sống cân bằng, ban đầu có thể đòi hỏi một ít công sức, nhưng một khi vào được dòng và phát hiện được những cách giản dị hơn để hướng cuộc sống theo cách mình muốn, bạn sẽ cảm thấy được  tiếp thêm sinh lực. Mỗi ngày sẽ đem đến cho bạn sức sống cùng niềm cảm hứng. Cuộc sống của bạn  sẽ đầy sự kiện và những cuộc phiêu lưu thú vị khiến mỗi ngày đều đáng nhớ. Bạn sẽ không còn lãng phí cuộc đời mình chút nào nữa, cũng như không dành thời gian suy gẫm những bất hạnh đã xảy đến với mình.

 

Có phải trong cuộc sống là cân bằng khi trong cuộc sống của bạn chỉ có những con người và những sự kiện tích cực sẽ đem lại cho bạn hạnh phúc trong từng giây phút? chắc chắn không phải vậy.

 

Cuộc sống cân bằng là khi bạn có thể luôn bù đắp cho những sự kiện tiêu cực bằng những sự kiện tích cực. Điều đó cũng là  khi bạn có thể thấy ánh sáng cuối đường hầm. Đời sống cân bằng là khi bạn có hạnh phúc như nhau trong lúc làm việc cũng như khi vui chơi. Nếu bạn hình dung hạnh phúc và mọi thứ lớn lao trong đời mình như  một viên kim cương , thì bất cứ điều gì tiêu cực mà bạn gặp phải cũng chỉ như sự mài giũa để làm viên kim cương sáng lấp lánh hơn mà thôi.

 

Nếu muốn sống một cuộc sống cân bằng thì có năm thói quen cần thiết mà bạn cần phát triển:

 

1- Chánh niệm và tỉnh thức. Tỉnh thức là chìa khóa để có cuộc sống cân bằng bởi vì nó  giúp bạn nhận biết từng khoảnh khắc  của đời mình và trân trọng từng khoảnh khắc đó. Một người có chánh niệm luôn sống trong hiện tại và không bị ám ảnh bởi tương lai hay quá khứ. Có kế hoạch cho tương lai  và biết rút kinh nghiệm trong quá khứ là điều quan trọng, nhưng đánh giá đúng con người mình  ngay lúc này và tìm thấy niềm vui trong tình trạng hiện tại  lại càng quan trọng hơn. Khi nhận thức được phút giây hiện tại  bạn sẽ điềm tĩnh và không đưa ra những quyết định khiến bạn hối hận  sau này. Khi có chánh niệm, bạn trở nên hòa hợp với vũ trụ.

 

2- Hiểu rõ giá trị thân xác bạn. Ở đây tôi muốn nói đến việc chăm sóc  cơ thể bạn. Nếu bạn biết ơn về món quà  đầu tiên mà bạn nhận được trong đời , đó chính là thân xác của bạn, thì bạn phải chăm sóc nó. Điều đó có nghĩa là bạn hãy có những lựa chọn lành mạnh trong cuộc sống, tập thể dục và năng động, ăn uống điều độ; khi mệt mỏi thì hãy để thân xác của bạn được nghỉ ngơi và thỉnh thoảng hãy nuông chiều nó. Cơ thể bạn là công cụ để bạn trải nghiệm những phút giây tuyệt vời  trong đời, vì thế bạn cần phải nỗ lực hết sức khi chăm sóc nó. Rõ ràng là không thể nào có cuộc sống cân bằng nếu không  có một cơ thể cân bằng.

 

3- Sáng tạo. Mỗi ngày chúng ta phải đương đầu với  nhiều thử thách và lựa chọn trong đời. Một vài thử thách có thể dễ dàng trong khi  những thử thách khác khó khăn hơn.Nếu bạn tiếp cận với mỗi thách thức bằng sự sáng tạo , thì cuộc sống của bạn sẽ tràn ngập những chuyến phiêu lưu. Ngược lại, nếu bạn bỏ qua sự sáng tạo , cuộc sống của bạn sẽ biến thành đau khổ. Sự sáng tạo là công cụ tuyệt vời cho phép chúng ta biến ước mơ thành hiện thực, biến trò chơi thành công việc và công việc thành trò chơi; và cho chúng ta tận hưởng cuộc sống ngay cả khi cuộc sống có vẻ vô nghĩa. Những người sáng tạo là những người có thể khéo léo mài giũa cho viên kim cương của cuộc đời họ thêm đẹp.

 

4- Kiên nhẫn. Với sự kiên nhẫn, chúng ta có thể vượt qua hầu hết  mọi chuyện, trong khi thiếu nó, chúng ta có thể làm hỏng mọi chuyện. Kiên nhẫn có thể giúp chúng ta biến giấc mơ thành hiện thực( giảm cân, khởi nghiệp, hay viết blog). Nó có thể giúp chúng ta  hoàn thiện hơn trong vai trò của những bậc cha mẹ, vợ, chồng, bạn bè, và kể cả khi chỉ là người xa lạ (đôi khi một nụ cười cảm thông từ một người xa lạ có thể đem lại cho bạn một sự khác biệt  rất lớn, nhất là khi bạn đang có chuyện buồn). Nếu bạn kiên nhẫn, bạn không phải no lắng về những giây phút bị kẹt xe hoặc đứng xếp hàng ở một cửa hàng tạp hóa. Bằng sự kiên nhẫn, bạn có thể thấy kết quả cho những nỗ lực của mình, và bạn không phải bỏ thời gian quý báu của mình để giận giữ hay cáu gắt. Sự kiên nhẫn đưa đến chánh niệm đem lại cho bạn sự cân bằng.

 

5- Đơn giản. Đơn giản có lẽ là yếu tố quan trọng nhất của một đời sống cân bằng.Khi bạn xây dựng đời mình xung quanh sự đơn giản,bạn sẻ giảm được những thứ mất cân bằng phá hỏng cuộc sống hạnh phúc của bạn.Khi cân bằng,mọi việc đều đơn giản.Có hai thứ đối nghịch nhau (như trắng và đen) và bạn phải chọn cái ở giữa:

 

Hãy đơn giản hóa lịch làm việc của bạn để bạn không phải nghĩ về hàng trăm thứ cùng lúc.

 

Hãy đơn giản hóa các mối quan hệ của bạn bằng cách chỉ liên lạc với những người bạn thực sự quan tâm và lọai bỏ những mối quan hệ không cần thiết.

 

Hãy đơn giản hóa sự kiêng cữ của bạn bằng cách chọn những thức ăn bổ dưỡng đơn giản vốn là một phần của sự dinh dưỡng cân bằng.

 

Hãy đơn giản hóa sự tiếp xúc với các phương tiện truyền thông xã hội và tận hưởng cuộc sống thực hơn là lãng phí thời gian trên mạng.

 

Tính đơn giản làm cho cuộc sống cân bằng thật là đơn giản.

 

Những thói quen này đã làm kim chỉ nam cho tôi trong nhiều năm và tôi không thể tưởng tượng một cuộc sống cân bằng (và hạnh phúc) mà không có những yếu tố này.

 

Sống cân bằng cũng dễ và cũng đáng tưởng tượng,vì cuộc sống của bạn sẽ trở thành cuộc sống của niềm vui,hạnh phúc và thanh thản.Nếu bạn dành chút thời gian và nỗ lực chuyển cuộc sống của mình theo hướng cân bằng,thì chắc chắn bạn sẽ sống một đời sống thiền thật sự.

 

Về tác giả:

 

Leo Babauta, hiện sinh sống tại San Francisco, California, Hoa Kỳ,là người sáng lập trang blog zenhabits, ở đó, ông chia sẻ những kinh nghiệm sống của mình dựa trên những thành tựu sau một thời gian dài tích cực hành thiền.

 

Theo : Tạp chí VHPG 120

]]>
https://thuonghylenien.org/luu-tru/6548/feed 0
Bồ Đề Đạt Ma: Từ Huyền Thoại Tới Tâm Kinh Nguyên Giác https://thuonghylenien.org/luu-tru/6498 https://thuonghylenien.org/luu-tru/6498#respond Tue, 18 Aug 2026 06:15:45 +0000 https://thuonghylenien.org/?p=6498 Bồ Đề Đạt Ma: Từ Huyền Thoại Tới Tâm Kinh
]]>
https://thuonghylenien.org/luu-tru/6498/feed 0
Phong cách thiền nhập thế siêu việt của Tuệ Trung Thượng Sĩ Nguyễn Đức Sinh https://thuonghylenien.org/luu-tru/6496 https://thuonghylenien.org/luu-tru/6496#respond Tue, 18 Aug 2026 06:13:57 +0000 https://thuonghylenien.org/?p=6496 Phong cách thiền nhập thế siêu việt của Tuệ Trung Thượng Sĩ
]]>
https://thuonghylenien.org/luu-tru/6496/feed 0
ĐẠO PHẬT VÀ VÕ THUẬT https://thuonghylenien.org/luu-tru/6443 https://thuonghylenien.org/luu-tru/6443#respond Mon, 17 Aug 2026 06:40:47 +0000 https://thuonghylenien.org/?p=6443 ĐẠO PHẬT VÀ VÕ THUẬT.

Đại Đức Thích Tánh Khoan

Thuở hồng hoang loài người cũng giống như loài thú, phải đấu tranh đánh giết lẫn nhau để giành cuộc sống. Vì thế, con người từ ban sơ phải giỏi chiến đấu để tồn tại. Kỹ năng chiến đấu đã trở thành kỹ năng căn bản để sống còn.

Nhưng với sự thông minh đặc trưng của loài người, con người đã nâng cấp kỹ thuật chiến đấu trở nên có trí tuệ và đầy tính nghệ thuật, được gọi là võ Thuật. Các đòn thế đưa ra không còn đơn thuần là chỉ để chiến đấu thô bạo mà còn đòi hỏi sự khéo léo, lấy nhu thắng cương, tùy vào từng đối thủ, từng vị thế sẽ có những cách ứng phó chiêu thức khác nhau. Các chiêu thức đưa ra còn phải đẹp mắt nghệ thuật.

Không dừng lại ở đó người có võ (học võ và dạy võ) còn phải là người có đạo đức. Trong thời đại giao lưu, hội nhập; khi các mối quan hệ xã hội trở nên mong manh, các giá trị truyền thống dễ bị lung lay, biến dạng, cả hoà tan; thì võ thuật còn đóng vai trò là giữ truyền thống “tôn sư trọng đạo”, trọng lễ và giữ lễ.

🌼Võ là khoa học, nghệ thuật

Võ là khoa học, nghệ thuật vì võ dạy cho con người phương pháp rèn luyện sức khoẻ, phát triển sức mạnh, ngăn ngừa bệnh tật theo khoa học giáo dục thể chất trong một nghệ thuật thần kỳ nuôi dưỡng tinh – khí – thần và nghệ thuật tự vệ, chiến đấu. Khoa học võ thuật đích thực có các nguyên lý cấu thành và liên hệ mật thiết với những khoa học tương cận như vật lý học, sinh học, y học, quân sự…Đặc biệt là triết học Đông phương.

Thực sự võ là để chiến đấu, cái tính của võ là nó có cái vũ lực, bạo lực, tàn bạo, hơn thua gay gắt. Nhưng khi mà nó qua tay những người võ sư chân chính thì cái võ đó bỗng biến thành nghệ thuật, thành cái đẹp. Cho nên khi ta thấy những môn sinh đánh nhau là ta nhìn không còn là sự thô bạo. Nhưng mà khi đánh là đòn thế nó phải sao? Phải đẹp, vừa có cái tính tự vệ, nhưng mà rõ ràng đó là thể hiện cái tạo hình đẹp. Cho nên không được phép người võ sĩ xuất một cái đòn thô bỉ. Cho nên ta yêu cái đẹp đó, ta xúc động trước cái đẹp đó mà ta đi theo con đường võ thuật. Con đường võ thuật đó trước hết là vì chúng ta rèn luyện bản thân mình cho có sức khoẻ, thứ hai ta cho ta sự tự vệ và thứ ba thật sự là ta yêu cái đẹp trong đòn thế. Cho nên người võ sĩ thật sự chính là người nghệ sĩ. Nghĩa là đánh cái đòn rõ ràng là không có cái thô bạo cố xác chiến thắng. Trong đó có cái nhường nhịn, cái lòn, cái lách, cái khéo léo và tạo hình cho đẹp. Cho nên ở mức độ này cái võ thuật đã thành nghệ thuật.
Võ đạo

Không dừng lại ở đó người có võ (học võ và dạy võ) còn phải là người có đạo đức. Trong thời đại giao lưu, hội nhập; khi các mối quan hệ xã hội trở nên mong manh, các giá trị truyền thống dễ bị lung lay, biến dạng, cả hoà tan; thì võ thuật còn đóng vai trò là giữ truyền thống “tôn sư trọng đạo”, trọng lễ và giữ lễ. “Học võ là học đạo, trước tiên là đạo làm người, học võ còn để rèn luyện thân thể, lấy “dục thể, dục trí, dục đức” làm mục đích phấn đấu, bất luận trong hoàn cảnh nào, tinh thần thượng võ phải được tôn trọng. Người biết võ nên đóng góp công sức vào những việc ích nước lợi dân. Người giỏi võ mà kém trí đức chỉ là hạng võ biền hại người hại mình.” (võ sư Hoắc Nguyên Giáp – Tinh võ môn). Vì thế dạy võ cũng là dạy đạo, học võ cũng là học đạo.
Với con nhà võ, nơi tập võ không phải là Câu Lạc Bộ như nhiều người nghĩ, mà là một Võ đường, Đạo đường; có nghĩa là nơi trui rèn đạo đức của mình, được thực hành liên tục, kiên định, nhất quán trong suốt quá trình dạy võ và học võ.

Ngày đầu tiên đi học võ, người học phải trải qua thủ tục “Bái sư nhập môn”, được hướng dẫn để biết phép tắc và những qui định của Võ đường… Bởi vì nơi tập là một Đạo đường, nên mỗi lần vào ra, người học phải cúi chào. Bất cứ lúc nào gặp thầy, bạn, huynh đệ, đều phải cúi chào. Bắt đầu và kết thúc một buổi tập, môn sinh phải chào Tổ, chào Thầy. Bắt đầu và kết thúc một trận đấu tập, hai đối thủ phải cúi chào nhau. Bắt đầu và kết thúc một bài quyền bao giờ cũng là cái chào. Bài tập đầu tiên trong cuộc đời học võ là bài chào. Trong Võ đường, và qua các kỳ kiểm tra, người học võ được đánh giá dựa trên hai tiêu chuẩn: thành tựu công phu và phẩm chất đạo đức, được thể hiện qua cung cách quan hệ, ứng xử với mọi người… Với những ai hiểu, thì đó không chỉ là hình thức mà còn bao hàm cả nội dung. Với những người học còn nhỏ tuổi, chưa kịp hiểu, thì cứ kiên trì thực hành lễ, một ngày kia tất sẽ ngộ ra ý nghĩa bên sau mỗi cái chào, đó là cái đạo của võ và đạo đức của người học võ, gọi chung là Võ đạo. Cái chào chỉ như bóng điện, Võ đạo mới là dòng điện. Không có dòng điện, bóng điện không thể toả sáng; không có tinh thần Võ đạo, cái chào chỉ còn là động tác gật đầu.

Cũng như quá trình tích tụ năng lượng để thắp sáng bóng đèn, quá trình học võ là quá trình tu dưỡng phẩm chất, đạo đức làm nền tảng cho hành vi ứng xử trong các mối quan hệ xã hội.
Người đời thường coi trọng hình thức của lễ, nội dung của lễ, nhưng con nhà võ còn coi trọng nền tảng, nguyên tắc của lễ.

Nguyên tắc đó là:

👉Nhân ái và tôn trọng.

Nhân ái giúp định hướng hành vi của người học võ. Dù nghĩ gì, làm gì, nói gì, xử sự thế nào, tất cả đều phải nhằm mục đích làm sao cho con người tốt hơn, cho mình tốt hơn, cho đời đẹp hơn. Nếu không vì lòng nhân ái, hành động của người học võ không khác chi hành động của tên cướp, nhưng nếu vì lòng nhân ái, hành động của anh ta sẽ là hành động anh hùng – “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân. Quân điếu phạt trước lo trừ bạo” (Nguyễn Trãi).
Có tinh thần tôn trọng, người tập võ không kiêu mạn, không thấy mình hơn người mà biết tôn trọng mọi người, tôn trọng đối thủ, đó là một trong những phẩm không thể thiếu của người học võ.

👉Khiêm tốn và nhún nhường

Thói kiêu căng tự mãn là kẻ thù lớn nhất của người học võ. Sự hiểu biết không bao giờ có giới hạn. Ai không thấy thiếu sẽ không thêm được gì. Ai không biết ẩn mình sẽ không bay cao. Cái thùng đã đầy thì không còn chứa được nữa. Muốn nhảy lên cao thì phải rùn thấp. Muốn vượt qua xà phải biết uốn mình. Với người học võ, đức khiêm tốn không làm cho mình bé lại mà giúp mình có sức mạnh đi xa về trước; không làm cho mình thấp hơn đối thủ mà làm cho đối thủ không cao hơn mình. Đức khiêm tốn còn thể hiện đạo đức của người học võ: thương người, vì người, “đi trước về sau”, “lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của mọi người”.

👉Niềm tin và bản lĩnh

Ở đời, không ai có tất cả, không ai không có tất cả. Con gà trống gáy một tiếng, cả làng thức dậy, nhưng không đẻ được trứng; con gà mái đẻ được trứng, nhưng không làm kinh động được ai. Cho nên, học võ là học để biết mình là ai, biết cách hun đúc mình, hoàn thiện mình. Mất niềm tin là tự đánh mất vũ khí của mình. Niềm tin, đối với người trí thức, đó là sức mạnh nội tâm; đối với bậc thiền sư, đó là tinh thần vô uý; đối với người học võ, đó là dũng khí của người chiến sĩ. Mất niềm tin, con người hoặc rơi vào tự ti, trầm cảm; hoặc trở nên hung hăng, gây hấn. Chỉ có bản lĩnh, có niềm tin, người học võ mới có sức mạnh để thể hiện cái đức nhân ái, khiêm tốn, nhún nhường, và tôn trọng người khác.

Nhân ái và tôn trọng, khiêm tốn và nhún nhường, bản lĩnh và niềm tin, là nền tảng của tinh thần Hoà Hợp trong Võ thuật. Mục đích tối thượng của người học võ là thiết lập mối quan hệ tốt đẹp giữa con người và con người với tinh thần: cộng tác, cộng đồng, cộng hưởng, cùng hưởng… trong xã hội; thái hoà trong gia đình, và an lạc trong bản thân. Đây là điểm thanh niên thời nay đang thiếu, thậm chí thiếu trầm trọng, thiếu cái thuận mà thừa cái nghịch, thiếu cái hoà mà thừa cái bất hoà, thiếu đoàn kết mà thừa chia rẽ. “Một người Việt Nam và một người Nhật, thì người Nhật không bằng người Việt Nam. Ba người Việt Nam và ba người Nhật, thì ba người Việt Nam không bằng ba người Nhật”. Ấy là cách khẳng định thói xấu bất hợp tác, mất đoàn kết của người mình đó thôi. Vì sao ư? Có chi đâu, là vì chúng ta thiếu cái đức tôn trọng, yêu thương, khiêm tốn, bản lãnh và một sức mạnh nội tâm. Ở đời, phàm kẻ nào không có sức mạnh nội tâm, không có bản lĩnh, kẻ đó sẽ không nói được tiếng xin lỗi, xin cám ơn, xin vui lòng, xin nhận trách nhiệm… Và chắc chắn kẻ đó không thể thiết lập được mối quan hệ tốt đẹp với mọi người.

Đặc biệt, võ coi trọng đào luyện cái gốc song song với cái ngọn, nội dung song song với hình thức, nền tảng song song với biểu hiện – coi trọng việc giáo dục cho người học tinh thần nhân ái, tôn trọng con người, khiêm tốn, niềm tin, và bản lĩnh, song song với việc dạy cho các em cách đối nhân xử thế, cách quan hệ ứng xử cho phải phép, phải đạo với mọi người.

Tiếc rằng, hiện nay nhiều người hiểu không đúng về võ. Họ cho võ là đánh nhau, là vai u thịt bắp, là mặt rổ mặt rạch… Họ không hề hiểu võ là một hình thái nghệ thuật, là công cụ giáo dục đạo làm người; học võ là học đạo làm người. Thêm vào đó, cũng vì có nhiều người dạy võ chỉ dừng lại ở mức “võ thuật” mà chưa đạt tới được mức “võ đạo” – chỉ dạy cho người học cách đánh mà không dạy cho họ đánh ai, đánh thế nào, bảo vệ ai, bảo vệ cái gì… Đã thế, trong xu thế thị trường hoá, thương mại hoá, thể thao hoá, võ bị xếp ngang hàng với các môn thể thao khác. Người ta chạy theo thành tích, huy chương mà quên mất sứ mệnh giáo dục; chạy theo hư danh mà quên đi thực chất. Tất nhiên, võ cũng là một môn thể thao, nhưng không phải đơn thuần chỉ là một môn thể thao. Võ là môn thể thao truyền thống. Nó vừa phải làm nhiệm vụ đào tạo những vận động viên xuất sắc cho thể thao nước nhà, vừa phải hoàn thành sứ mệnh dạy cho người học sức khoẻ, phẩm chất đạo đức, đối nhân xử thế.

Trong suốt bốn nghìn năm lịch sử dựng nước và giữ nước, võ là một trong hai dòng suối tạo nên Sức mạnh Việt Nam – “Sống vững chãi bốn nghìn năm sừng sững. Lưng đeo gươm tay mềm mại bút hoa. Trong và thật sáng hai bờ suy tưởng. Rất hiên ngang mà nhân ái chan hoà” (Huy Cận). Từ Đinh, Lý, Trần, Lê, Nguyễn… các bậc khai quốc, công thần đều xuất thân từ con nhà võ. Nhiều trong các triều đại ấy đều có trường dạy võ, chương trình học võ, và các kỳ thi võ (Tú tài, Cử nhân, Tiến sĩ). Rõ ràng, cùng với văn, võ đã góp phần hun đúc nguyên khí quốc gia, sức mạnh dân tộc; góp phần đào luyện con người Việt Nam giàu lòng yêu nước, có sức mạnh, niềm tin, và khí phách; được thử lửa qua suốt chiều dài lịch sử chống ngoại xâm và xây dựng đất nước.
Ngày nay, đất nước ta hoà bình, thống nhất, thịnh vượng.

🌼Võ là giáo dục văn hóa truyền thống

Võ là giáo dục văn hóa truyền thống vì võ dạy cho người học biết nuôi dưỡng nhân tính và sống theo đạo lý trong một tôn chỉ rèn luyện nhân cách làm người.
Việc luyện tập võ thuật là một cuộc trường chinh để tự thắng chính mình, đưa con người đến sự giản dị, điềm đạm, khiêm tốn, đạt đến chân – thiện – mỹ trong cuộc sống. Chỉ có những ai không đi hết trọn con đường mới phải tự quảng cáo, khoe khoang, biện bạch.
Thật vậy, tuy võ thuật có đặc thù là chiến đấu nhưng tập võ còn là phương pháp tốt để nâng cao sức khỏe, qua đó con người có thể rèn luyện được nhiều đức tính quý báu như bền bỉ, chịu đựng, nhanh nhẹn, mưu trí, gan dạ và nhất là ở đỉnh cao người học võ thì khiêm tốn, điềm đạm, giản dị, giàu lòng vị tha và nhân ái. Võ thuật không chỉ là loại hình vận động thể dục thể thao giản đơn mà còn là một hiện tượng văn hoá thần kỳ với những thái cực, lưỡng nghi, tứ tượng, bát quái… những công phu đặc dị, khí công, âm dương, ngũ hành, điểm huyệt, giải huyệt…

Do vậy cổ nhân thường ví võ học sâu như Đông hải, rậm rạp như rừng, mênh mông như biển cả. Võ thuật là giáo dục, văn hoá truyền thống, khoa học, quân sự, là phương pháp rèn luyện tu tập thể chất lẫn tinh thần và là môn học mang lại nhiều bổ ích. Đức Phật Thích Ca dạy các đệ tử rằng: “Đánh thắng vạn quân không bằng tự thắng chính mình, tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất”.

🌼Dạy võ là dạy nhân cách sống, nhân cách hành xử:

– 👉Điều thứ nhất là trong võ có đạo, đạo ở đây là đạo đức thuợng võ, đạo làm người, vì vậy người dụng võ trước tiên phải trọng võ đức, khi hành xử phải tự chủ, tự thắng chính mình để tránh được tối đa các kết quả xấu, ngoài ý muốn.
– 👉Điều thứ hai là võ không chỉ đơn thuần là quyền cước, binh khí chiến đấu mà đỉnh cao của võ là trí tuệ, mưu lược, khôn ngoan, uyển chuyển, khi cần thì lên cao, lúc không cần thì xuống thấp, linh hoạt ẩn hiện như con rồng. Người đánh trăm trận trăm thắng chưa phải là người giỏi nhất, không đánh mà buộc đối phương phải hàng, tâm phục khẩu phục mới thật là người giỏi nhất
– 👉Điều thứ ba khi cần thiết phải dụng võ để chiến đấu tự tồn, mưu sinh thoát hiểm thì như mãnh hổ chốn rừng sâu, uy nghi, dũng cảm, cương quyết, tỉnh táo làm chủ trong mọi tình huống
– 👉Điều thứ tư là văn ôn võ luyện, võ là hơi thở hằng ngày, là hành trang vạn dặm, có như vậy thì sự học võ mới không hoài công vô ích.
– 👉Điều thứ năm: Biết người biết ta trăm trận không nguy; Không biết người chỉ biết ta một được một thua; Không biết người không biết ta hễ đánh là nguy.

Nhưng dù sao đi nữa thì: “Trong thế gian không có hương thơm nào bay ngược được chiều gió, chỉ có hương thơm đức hạnh mới có khả năng bay ngược chiều gió và tỏa ngát muôn phương”. (Kinh Pháp cú).

Các môn phái võ cổ truyền có mục đích, tôn chỉ, môn qui, những điều tâm niệm để giáo dục võ sinh. Không phản thầy, phế đạo. Không bất hiếu, bất trung. Không bất nhân, bất nghĩa. Võ thuật khởi đầu bằng lễ và kết thúc cũng bằng lễ. Khi diễn quyền, bắt đầu bằng bái tổ và kết thúc cũng bằng bái tổ. Đó là thông điệp mà các bậc chân sư gửi vào bài võ để nói lên tinh thần đạo đức trong võ thuật.

Người học võ cần chọn người hiền đức làm thầy, bản thân mình thì khiêm nhu hiếu học, tôn kính sư trưởng, phát huy võ đức. Lòng tâm niệm: “Một chữ truyền trao cũng là thầy mà nửa chữ truyền trao cũng là thầy”. Nếu làm được những điều cao đẹp ấy thì thật là tôn quý biết chừng nào. Nhưng thực tế cuộc sống và tôn chỉ võ đức đôi khi bị vùi dập bởi dòng sống cuộc đời như dòng sông cuồn cuộn, lôi cuốn những lý tưởng cao đẹp nhận chìm lẫn trong hôi tanh của bùn đất. Bởi vậy mới thấy những cảnh tranh giành quyền lợi, thủ đoạn luồn cúi bất minh mưu cầu một chút hư danh, ảo giác, vọng ngữ khoe khoang những điều không đúng với thực chất của mình, xa rời liêm sỉ, bỏ thực cầu hư.

Trong binh pháp cũng đề cao võ đức “Bổn đức tôn đạo – dùng đức làm nền gốc, lấy đạo làm cao quý: An mục an ư nhẫn nhục; tiên mạc tiên ư tu đức; lạc mạc lạc ư hiếu thiện; thần mạc thần ư chí thành… nghĩa là chẳng có gì yên bằng nhẫn nhục, chẳng có gì cần trước hơn là tu đức, chẳng gì vui bằng mến điều lành, chẳng có gì mầu nhiệm hơn lòng chí thành…” (Thái Công Binh pháp)

🌺Với võ thuật cổ truyền, giữ được lòng tự trọng dân tộc Việt Nam là giữ được tinh thần võ đức cao cả.

]]>
https://thuonghylenien.org/luu-tru/6443/feed 0
Cuộc sống mà … ! https://thuonghylenien.org/luu-tru/6437 https://thuonghylenien.org/luu-tru/6437#respond Sun, 16 Aug 2026 23:24:11 +0000 https://thuonghylenien.org/?p=6437 Cuộc sống mà … !

Bạn ăn lòng lợn ngon lành – dù nó từng là chỗ chứa phân.

Nhưng đưa bạn cái bát từng đựng phân, dù rửa sạch cỡ nào – đố bạn dám dùng.

Nước rửa chân mình – không ai lấy để rửa mặt.

Nhưng nước hồ bơi ngâm hàng ngàn cái chân thiên hạ – bạn vân ngụp lạnh cười đùa.

Đũa người khác dùng qua – ta chê mất vệ sinh.

Môi người khác từng hôn người cũ – ta lại hôn say đắm.

Nhà có người chết – cho tiền cũng không dám ở

Đồ cổ đào từ mộ người chết – lại bỏ tiền tỷ tranh nhau mang về trưng.

#Trên đời chẳng có gì sạch sẽ tuyệt đối.

Sạch hay bẩn – không nằm ở vật chất.

Nó nằm ở việc bạn có chấp nhận hay không.

Khi bạn nuôi một con cá – nó chết, bạn buồn cả ngày.

Khi bạn nuôi một ao cá – vài con chết, bạn thậm chí không hề biết.

Tôi đứng ở tầng 1, có người chửi – tôi giận run.

Tôi đứng ở tầng 10, có người mắng – tôi ngỡ họ đang chào mình.

Tôi đứng ở tầng 100, có người mắng – tôi chỉ thấy…thành phố quá đẹp.

Chỉ khác vị trí. Và cảm xúc… thay đổi.

#Nếu bạn nói: “Tôi thích vợ người khác.”

– nghe rất thiếu đạo đức.

Nhưng nếu bạn nói: “Người tôi thích… đã trở thành vợ của người khác!” – nghe lại thấy… đáng thương.

Nếu bạn nói: “Tối nay anh muốn ngủ với em.” – bạn bị gọi là đô lưu manh.

Nhưng nếu bạn nói: “‘Sáng mai anh muốn cùng em thức dậy, ngắm bình minh.” bạn trở thành chàng trai lãng mạn.

Nếu bạn nói: “Một nữ sinh viên ngày đi học, đêm làm tay vịn.” – người ta nghĩ cô ấy sa đoạ Nhưng nếu bạn nói: “Cô ấy tối làm tay vịn, ngày vẫn đi học đại học.” – người ta lại thấy cô ấy… nghị lực.

Đánh mãi vẫn thua – nghe như kém cỏi.

Thua mãi vẫn đánh – nghe như dũng cảm.

Sự việc vẫn y như vậy thôi.

Chỉ cần đổi cách gọi tên – kết quả cảm nhận đã khác.

#Sói săn mồi vì gia đình – người ta gọi là ác thú.

Ông chủ sa thải nhân viên – người ta gọi là tối ưu hóa.

Bạn đi mua hàng – bạn ghét người bán.

Bạn đi bán hàng – bạn ghét người mua mặc cả.

Bạn đi làm thuê – bạn thấy chủ bóc lột.

Bạn khởi nghiệp – bạn thấy nhân viên lười. vị trí khác nhau.

Lợi ích khác nhau.

Nên “đúng – sai” trong đầu mỗi người… cũng đổi khác.

Và có một thứ rất hay:

Khi bạn đi nhầm đường – đời không bao giờ mắng bạn.

Nó chỉ bình tĩnh nói: “Đang lập lại lộ trình.”

Đời cũng nên như vậy.

]]>
https://thuonghylenien.org/luu-tru/6437/feed 0
Chánh niệm có phải là “đóng băng” ở hiện tại và ngừng cầu tiến? https://thuonghylenien.org/luu-tru/6435 https://thuonghylenien.org/luu-tru/6435#respond Sun, 16 Aug 2026 23:22:25 +0000 https://thuonghylenien.org/?p=6435 Chánh niệm có phải là “đóng băng” ở hiện tại và ngừng cầu tiến?

Có một câu hỏi khá hay mà tôi nhận được gần đây: “Nếu cứ bảo phải sống trong hiện tại, vậy làm sao mà cầu tiến hướng về tương lai? Rồi không nhìn lại quá khứ, lấy đâu ra kinh nghiệm mà rút?”

Thú thật, hồi mới tìm hiểu về chánh niệm, tôi cũng từng loay hoay với cái “mâu thuẫn” này y hệt như vậy. Tôi sợ rằng nếu mình quá hài lòng với “bây giờ”, mình sẽ mất đi ý chí chiến đấu, mất đi cái lửa của một người làm kinh doanh.

Nhưng sau bao nhiêu năm lăn lộn, tôi mới nhận ra… Chánh niệm không bắt bạn dừng lại hay xoá bỏ, nó chỉ bắt bạn “tỉnh” khi đang chạy mà thôi.

Tôi thường ví việc sống chánh niệm giống như một người thợ mộc đang tạc tượng.

Nếu lúc đang cầm đục, tâm trí mình cứ mải mơ về lúc bức tượng hoàn thiện được trưng bày lộng lẫy (tương lai), hay cứ ngồi dằn vặt vì nhát đục hỏng ngày hôm qua (quá khứ), thì chắc chắn nhát đục ngay lúc này sẽ lệch tay.

Muốn có một tương lai rực rỡ, cách duy nhất là phải hoàn thành xuất sắc “nhát đục” ở hiện tại.

Tương lai thực chất chỉ là kết quả nối dài của những phút giây hiện tại được làm tốt nhất mà thôi.

Chiêm nghiệm từ góc độ tỉnh thức, tôi sẽ cho bạn thấy ba sự thật về mối quan hệ giữa Chánh niệm và Thời gian.

Tương lai được xây bằng những “hiện tại” chất lượng

Cầu tiến không phải là mơ mộng về tương lai, mà là nỗ lực tối đa cho những việc đang cầm trên tay. Một người luôn sống cho tương lai thường bỏ lỡ những bước đệm cần thiết để chạm đến nó.

Quá khứ là chất liệu, không phải nơi cư trú.

Chánh niệm cho phép chúng ta nhìn lại quá khứ để rút kinh nghiệm (chiêm nghiệm) mà không bị kẹt lại trong sự hối tiếc. Ta nhìn lại lỗi lầm với sự quan sát khách quan: “À, lúc đó mình đã làm thế này và kết quả là thế kia”. Sau khi học xong bài học, ta mang nó về phục vụ cho hiện tại.

Hiện tại là điểm tựa duy nhất để hành động.

Bạn không thể trở về ngày hôm qua để sửa lỗi, cũng không thế ăn bữa cơm của ngày mai. Sự cầu tiến hay rút kinh nghiệm chỉ có giá trị khi nó được chuyển hóa thành hành động ngay lúc này.

Chánh niệm giống như việc bạn đang lái xe trên đường cao tốc. Bạn nhìn gương chiếu hậu (quá khứ) để biết mình đã đi qua đâu và tránh va chạm, bạn nhìn biển chỉ dẫn phía xa (tương lai) để biết hướng đi, nhưng đôi tay và ánh mắt của bạn phải tập trung hoàn toàn vào đoạn đường ngay trước mũi xe (hiện tại).

Nếu bạn mải nhìn gương hay nhìn biển báo mà quên mặt đường, tai nạn là điều khó tránh khỏi.

Vậy nên với tôi, sống cho hiện tại chính là cách cầu tiến thông minh nhất và chiêm nghiệm sâu sắc nhất.

Hy vọng cách tiếp cận này của tôi giúp bạn có thêm một góc nhìn mới mẻ.

]]>
https://thuonghylenien.org/luu-tru/6435/feed 0
Hãy buông bỏ chấp niệm, coi mình như một cái cây và những điều đã trải qua như một cơn gió lướt qua https://thuonghylenien.org/luu-tru/6433 https://thuonghylenien.org/luu-tru/6433#respond Sun, 16 Aug 2026 23:21:08 +0000 https://thuonghylenien.org/?p=6433 Hãy buông bỏ chấp niệm, coi mình như một cái cây và những điều đã trải qua như một cơn gió lướt qua…

“Nên vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm, nên vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm.”

Ý nghĩa của câu nói này là chúng ta không nên bám víu vào bất cứ điều gì, dù là cảm xúc, suy nghĩ, quá khứ hay tương lai. Cuộc sống nên như mây trôi, như nước chảy, để niềm vui và nỗi buồn đến rồi đi một cách tự nhiên.

Bạn cần trở thành một ống dẫn của sự sống, chứ không phải một vật chứa. Điều này có nghĩa là hãy để năng lượng cuộc sống chảy qua mình, trải nghiệm mọi thứ nhưng không giữ lại. Hãy sống trọn vẹn trong hiện tại, chấp nhận bản thân và những sai lầm, vì mỗi khoảnh khắc là sự tích lũy của cuộc sống.

Chúng ta chỉ có thể chịu trách nhiệm cho chính mình. Hãy buông bỏ chấp niệm, coi mình như một cái cây và những điều đã trải qua như một cơn gió lướt qua. Khi đã trải qua, hãy đế nó trôi đi và đừng bận tâm suy nghĩ lại.

“Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm” không phải là sống vô cảm, mà là sống tỉnh thức và trọn vẹn. Khi buông bỏ mọi chấp niệm, cái tâm thanh tịnh và trí tuệ bên trong sẽ tự nhiên phát sinh.

Việc bạn thấy tâm đắc với điều này cho thấy bạn đã sẵn sàng cho một cuộc sống tự tại. Con ngựa hoang trong bạn đã tìm thấy lối đi của mình.

]]>
https://thuonghylenien.org/luu-tru/6433/feed 0
5-TANG-BAY-MA-TRAN-Tai-Sao-90_-Nguoi-Tinh-Thuc-Van-Dang-Ngu-Mo-.mp3 https://thuonghylenien.org/luu-tru/6429 https://thuonghylenien.org/luu-tru/6429#respond Sun, 16 Aug 2026 22:19:00 +0000 https://thuonghylenien.org/?p=6429
]]>
https://thuonghylenien.org/luu-tru/6429/feed 0
Một số ý kiến về Dịch lý https://thuonghylenien.org/luu-tru/6334 https://thuonghylenien.org/luu-tru/6334#respond Thu, 13 Aug 2026 07:41:49 +0000 https://thuonghylenien.org/?p=6334 Một số ý kiến về Dịch lý

1 – Dịch lý và mê tín

Những người không thường tiếp xúc với Dịch lý, thường lẫn lộn giữa Dịch lý và tâm linh, coi Dịch lý là một cái gì đó gần gũi mê tín, trừu tượng, hão huyền không có liên hệ với thực tế. Nhưng, từ xa xưa, các nhà Dịch lý sử dụng lý luận do các nhà triết học, khoa học, chiêm tinh học tạo nên để mô tả thế giới. Trong chiều ngược lại, các nhà khoa học cổ đại lại sử dụng những lý thuyết của Dịch để đưa ra những tiên đoán. Tám quẻ của Dịch với các biểu tượng nguyên thủy mang tính thực thể là Không gian, Mặt đất, Sấm sét, Gió, Lửa, Nước, Núi, Vực, không có bất kỳ liên hệ nào với một vị chúa trời hay thánh thần nào. Những mối liên hệ đến nghi lễ, quỷ thần đều hình thành về sau bởi cách vận dụng trong một xã hội sùng bái quỷ thần. Bản thân Dịch miêu tả thế giới được phát triển từ các hình thái vật chất vô cơ với những vận động vật lý, hóa học.

Dịch lý là môn học huyền bí và thực sự cuốn hút. Bắt đầu từ những giả thuyết tưởng chừng đơn giản nhưng lại khám phá ra một thế giới tuyệt diệu đến không ngờ. Giống như các thuật toán máy tính bắt đầu từ hệ nhị phân gồm số 0 và 1. Dịch lý bắt đầu từ những hào âm, dương, tạo nên bát quái, trùng quái và có thể quy nạp vào đó con người, xã hội, hay cả thế giới vô hạn. Những giả thiết triết học như âm dương, ngũ hành, tưởng chừng đơn giản nhưng khi chắp nối đem lại sự biểu diễn thông tin vô cùng phong phú. Giống với nhiều môn khoa học, Dịch lý phụ thuộc vào hiện tượng, với mục đích tìm hiểu và miêu tả, bên cạnh đó Dịch lý còn có thể tự trừu tượng hóa những hiện tượng như vậy, dựng nên các tiền đề từ sự gợi ý của tự nhiên để có thể khơi nguồn cho những cuộc khám phá.

Khám phá quan trọng liên quan đến các hạt cơ bản đoạt giải Nobel 1957 lấy cảm hứng từ học thuyết âm dương cho thấy: Dịch lý có khả năng song hành với sự phát triển của khoa học hiện đại, và nhờ khoa học một ngày nào đó có thể giúp chứng minh những giả thuyết của Dịch là đúng đắn.

2 – Giả thuyết và quan sát thực tiễn

Ngay từ khi mới bắt đầu sự nhận thức, con người đã luôn tạo ra những lý thuyết về cuộc sống bằng trực giác và kinh nghiệm hàng ngày của mình. Những lý thuyết được học từ nhỏ đến trưởng thành thì ta vẫn gọi là lẽ thường tình, còn lý thuyết mà chưa được nghiên cứu rõ thì ta gọi là điều bí ẩn.

Các nhà nghiên cứu Dịch lý dựa vào quan sát thực tiễn cuộc sống, đặt ra những giả thuyết, dựa vào quy luật chung được nhìn nhận từ những lẽ thường tình để giải mã những điều chưa được làm rõ. Minh họa bằng việc để đưa ra lý thuyết về sự đối xứng tương đối trong âm dương, các nhà Dịch lý cổ đại dựa vào quan sát tính đối xứng trong nhiều lĩnh vực tự nhiên, như kết cấu đối xứng trong thực vật, các gân đối xứng trên một chiếc lá, đối xứng cánh hoa trong bông hoa, đối xứng xuất hiện trong hầu hết các loại động vật, đối xứng trong con người: tay trái – tay phải… đến đối xứng trong các thiên thể: hình cầu của mặt trăng, mặt trời… những suy luận tưởng hiển nhiên này thậm chí có thể đúng trong cả các lĩnh vực không thể quan sát bằng mắt thường, như việc các nhà khoa học lượng tử phát hiện ra các hạt phản vật chất đối xứng với vật chất.

Việc mô hình hóa các lý thuyết bằng âm dương, bát quái, tương tự với việc các nhà vật lý tạo ra phương trình vật lý, ví dụ các công thức E=mc2 hay F=ma, để chỉ ra sự ràng buộc giữa các đại lượng mà chúng ta dùng để mô tả hiện tượng. Tuy nhiên, khác với Dịch lý, phương trình vật lý đều dựa trên một giả định quan trọng là các đại lượng đã được xác định. Trong thực tế việc xác định chính xác các đại lượng rất khó khăn. Điều này giúp chúng ta hiểu rằng các lý thuyết trong Vật lý cũng như Dịch lý, được xây dựng một phần nào đó trên các giả định, một phần nào đó khá tùy ý và thiếu chính xác. Tính chính xác tương đối là một trong những điều cần được chấp nhận trong nghiên cứu khoa học, với khía cạnh là môn một khoa học dự báo tổng hợp Dịch lý cần nhận được sự thông cảm lớn.

(Hoàng Trung)

]]>
https://thuonghylenien.org/luu-tru/6334/feed 0